PHẠM CAO HOÀNG Truyện ngắn MƠ CÙNG TÔI GIẤC MƠ ĐÀ LẠT


Cúc Hoa, giấc mơ Đà Lạt thời chưa biết buồn
Tranh Đinh Cường  (2013)




đng bên b vc t sinh
vẫn nghe em hát bản tình ca xưa
P.C.H.


1.

Hôm y là Saint Patrick’s Day, 17.3.2011. Như thường l, Cúc Hoa và tôi thc dy sm, ung vi nhau mt cc cà phê, ăn nhanh ba đim tâm nh, ri nhà và đi làm. Chúng tôi không làm chung mt ch nhưng đi làm cùng mt gi và ngày nào chúng tôi cũng phi có m ch làm trước 6 gi sáng. T nhà đến ch làm không xa lm, khong mười phút lái xe.

Khong 7 gi sáng tôi nhn được đin thoi t ch Cúc Hoa làm, hi sao không thy Cúc Hoa đến. Tôi ht hong. T lúc ri nhà đến gi đã mt tiếng đng h ri, sao li chưa ti ch làm? Đây là điu không bình thường. Hoc là xe b hng trên đường đi, hoăc là b đng xe. Không l b bt cóc? Tôi bm máy gi đin thoi cho Cúc Hoa. Gi nhiu ln nhưng không thy Cúc Hoa tr li. Rõ ràng có chuyn chng lành. Tôi báo tin cho các con tôi biết và cùng nhau đi tìm trên l trình Cúc Hoa vn đi v hàng ngày. Không thy bóng dáng Cúc Hoa và cũng không tìm thy chiếc xe ca Cúc Hoa đâu.

Li liên tiếp bm s đin thoi ca Cúc Hoa đ gi. Đến hơn 8 gi thì đin thoi ca Cúc Hoa đ chuông, Người tr li không phi là Cúc Hoa, mà là mt ging n người M.

Tôi hi ngay:

-  Nhà tôi đang  đâu, thưa cô?
-  Inova Fairfax Hospital.
-  Chuyn gì đã xy ra cho nhà tôi?
- Bà y b đng xe. Xe cp cu đưa vào bnh vin sáng sm hôm nay.
-  B thương có nng không?
-  Thoát chết nhưng b thương khá nng.

Va lúc y tôi nhn được đin thoi ca Quỳnh Anh, cô gái út ca tôi.
-  Con đã vào ti bnh vin. Đang làm mt s th tc v thông tin cá nhân và bo him. Má đang nm trong phòng cp cu. H cho biết má b r xương chu và phía dưới đu gi, cn được phu thut ngay trong ngày hôm nay.
-  Ba và mi người s vào ngay.
-  Khi cn ba ơi . Có con  đây được ri mà. Vào cũng ngi đó thôi, h chưa cho gp đâu. Chiu ri hn vào, tin th mang theo đ đc cho má luôn.

 nhà đng ngi không yên nên sau đó mi người vào hết trong bênh vin.

Đến 3 gi chiu thì ca m xương chu hoàn tt và hai tiếng sau đó h đưa tôi vào phòng hi sc gp Cúc Hoa. Tôi bước vào, nhìn thy Cúc Hoa. Mt Cúc Hoa hơi sưng và có mt vết bm nh trên mũi, còn chân trái thì băng kín mít. Cúc Hoa m mt nhìn tôi, không nói gì, ri hai dòng nước mt t t lăn trên má. Khuôn mt và đôi mt ca Cúc Hoa bun mt cách l lùng. Sut đi tôi, tôi s không bao gi quên khuôn mt Cúc Hoa và nhng git nước my. Khuôn mt ca s chu đng mt đi gian khó cùng nhng git nước mt ca hnh phúc xen ln kh đau.

Chúng tôi yêu nhau thi chiến tranh, cưới nhau lúc hòa bình, cuc  sng   trin  miên  vt v,  và  bây gi  Cúc Hoa  phi chu nhng  đn  đau  ghê  gm  v  thân xác  trong nhng ngày lưu l x người. Tôi t hi ti sao không phi là tôi mà li là Cúc Hoa. Tôi cũng không ng có mt ngày Cúc Hoa phi rơi vào mt hoàn cnh  như thế này vì Cúc Hoa vn là người lái xe rt cn thn.

Đêm đó ai cũng mu li trong bnh vin vi Cúc Hoa nhưng h ch cho phép mt người . Tôi nói  các  con c   v   đi làm bình thường, còn tôi s là ngườ li. Trong nhng gi phút khó khăn nht ca Cúc Hoa, tôi cn phi có mt bên nàng. 

Cúc Hoa nm đó, trên giường bnh, lng l, hơi th mt nhc. Tôi ngi bên cnh, nghĩ lan man đ th chuyn, nh mênh mang đon đường đi mà hai chúng tôi đã đi qua. Chúng tôi quen nhau  trong mt đêm thơ nhc do nhóm bn Phan Bá Chc, Nguyn Ngc Phong, Trn Minh Trin, Nguyn Khc Nhượng và Nguyn Hin Tiên phi hp vi Lê Uyên Phương t ch quán  Lc Huyn Cm, Đà Lt.  Thu y tôi mê thơ và nhc hơn bt c th gì trên cõi đi này. Tôi là mt con nga hoang ch thích rong rui lang thang đây dó. Khi quen Cúc Hoa, mi th bt đu thay đi, và tôi biết đã đến lúc tôi cn phdng bước giang h. Cúc Hoa đến vi tôi nh nhàng , nng nàn,  và vô cùng lãng mn.

Thế h chúng tôi, mà Trn Hoài Thư gi là “thế h chiến tranh”,  là mt  thế h  không may mn.  Thi chiến tranh thì sng trong chết chóc, lo âu, s hãi. Khi hòa bình thì sng trong cơ cc,  khó khăn. S nh nhàng, nng nàn, và lãng mn  ca Cúc Hoa đã giúp tôi vượt qua nhng khó khăn nhiu lúc tưởng chng như không vượt qua ni.

Cúc Hoa nm đó, trong ni đn đau ca thân xác.

thương em ngày nng Tuy Hòa
chiu mưa Đc Trng sáng Đà Lt sương
thương em và nhng con đường
mt thi tôi đã cùng em đi v
bây gi l đt l quê
bước chân phiêu bc biết v nơi đâu
thương em nng dãi mưa du
đau cùng tôi vi ni đau riêng mình
chia cùng tôi mt chút tình
ca ngàn năm trước và nghìn năm sau

Cúc Hoa nm đó, vn khuôn mt thánh thin nhưng có hn lên nhng nét kh đau. Mt đi Cúc Hoa hết tình hết nghĩa vi tôi và các con. Tôi cu mong sao vết thương không nng lm đ Cúc Hoa có th vượt qua tai ách này.

Đến gn na đêm, Cúc Hoa tnh thuc mê và đã có th gượng nói chuyn vi tôi.
-  Em có nh mi vic xy ra như thế nào không?
-  Em ch nh là mình lái xe chy trên đường Westfields, qua khi bưu đin thì không biết gì na.
-  Em thy trong người thế nào?
-  Đau nhc và ê m khp người. Em b thương có nng không anh?
-  Chân trái em b rn hai ch. Chiu nay h đã m và chnh sa phn b r xương chu.
-  Chng nào h m ch còn li?
-  H nói phi theo dõi s hi phc và sc chu đng ca em ri mi tính tiếp.
-  Liu sau này chân em có b tt hay không?
-  Không đâu em.

Tôi nói đ Cúc Hoa an tâm ch tht ra ch có tri mi biết ri đây Cúc Hoa s như thế nào.

Cúc Hoa trm ngâm, im lng hi lâu.
-  Em đang nghĩ gì?
-  Em bun quá . Hết chuyn này đến chuyn khác. Mun yên mà vn không yên.
-  Em c bình tĩnh, mi vic ri cũng s n thôi.
- Em nh Đà Lt. Mai mt lành bnh anh đi vi em v Đà Lt anh nhé.
 , anh s đi vi em. Sao em li nghĩ v Đà Lt trong lúc này?.
-  Tht ra, không phi  lúc này, mà lúc nào em cũng nghĩ v Đà Lt. Em tìm thy s bình yên  đó.
-  Anh cũng nghĩ như em.
-  Anh ơi. Anh hát em nghe bài  GI EM, ĐÀ LT đi.

Vn là mt Cúc Hoa đy cht lãng mn trong bt c hoàn cnh nào nên tôi không ngc nhiên v đ ngh này. Đng bên b vc t sinh.  Vn nghe em hát bn tình ca xưa.  Lúc này đây,  trong ni đau đn tt cùng ca Cúc Hoa, tôi sn sàng làm bt c điu gì đ nh bt đi ni đau ca nàng, hung chi là hát mt bài hát. GI EM, ĐÀ LT là bài hát tôi viết cho Cúc Hoa khi chúng tôi mi quen nhau.

Tôi hát nh, va đ cho Cúc Hoa nghe.

sáng nay mưa đã v
ngàn thông xao xuyến khách phương xa
hi cô em Đà Lt
v đâu?
tôi mun theo v vi người
mưa cho đôi má em hng
mưa cho đôi mt nai tròn
mưa bay qua cõi vô cùng
và tôi bay gia mênh mông
mưa âm vang sut bên đi
mưa lang thang my phương tri
mưa qua như dáng thu người
đi vui thêm tiếng em cười
sáng nay mưa đã v
vườn kia hoa n đóa tương tư
gi cô em Đà Lt
bài thơ tôi viết khi v vi người

Cúc Hoa nói nh:
-  Cám ơn anh.

Tôi đùa:
-  You’re welcome.
-  Anh ơi. Em mun gp Thun. Anh nói Thun sang thăm em anh nhé.
-  Sao em li nghĩ đến Thun trong lúc này?
- C nghĩ v Đà Lt là em li nghĩ đến anh, đến Thun,  và nhng ngày tháng êm đm hi đó.

Thun là bn thân ca Cúc Hoa. C hai hc cùng mt lp, nhà  cùng mt đường. Sau 1975, còn gp nhau được my ln, ri Thun vượt biên, mt liên lc. Mãi đến thi gian gn đây, nh mt bài viết ca Trn Yên Hòa trên nht báo Sài Gòn Nh  California, Thun mi  ni li liên lc vi Cúc Hoa. Thun đp, lãng mn, và chuyn tình ca Thun và Thnh là mt trong nhng chuyn tình tuyt vi nht trn gian này.

Trong thi gian Cúc Hoa quen vi tôi thì Thun quen vi Thnh, lúc y đang h Đi Hc Chiến Tranh Chính Tr Đà Lt. Sau 1975, Thun tiếp tc hc nhng năm cu đi hc khoa hc, còn Thnh đi hc tp ci to, và hai người mt liên lc vi nhau. Mt ngày kia, trong mt ln đi thc tp ti mt vùng nông thôn  Bình Thun, tình c Thun gp mt nhóm tù ci to, trong đó có Thnh. Trước mt Thun, Thnh không còn là Thnh hào hoa phong nhã ngày nào, mà là mt tm thân tàn ma di, b st rét nng nên bước đi không ni, phi chng gy. Sau ln gp g y, Thun thường xuyên đi thăm nuôi Thnh. Bt chp li ra tiếng vào, Thun gi nguyên tm lòng chung thy, và khi Thnh ra tù hai người t chc đám cưới, Ri người đi trước, k đi sau, c hai cui cùng cũng đến được nước M sau nhiu ln vượt biên tha sng thiếu chết. Hin nay h là nhng người khá thành công, sng hnh phúc cùng hai con  New Orleans, tiu bang Louisiana.

 ,  anh  s  nói  Thun sang thăm em. Bây gi thì em c gng ng  đ ly li sc.

Năm ngày sau các bác sĩ tiến hành ca m th hai, chnh sa ch r phn xương phía dưới đu gi. Li lên bàn m. Li gây mê. Li ngi nơi phòng tiếp tân ca khoa gii phu, hi hp tng giây tng phút ch kết qu ca m. Ch trong vòng năm ngày mà Cúc Hoa phi tri qua hai ca đi phu, liu nàng có đ sc đ chu đng ca m th hai không?

Cui cùng thì mi viêc din tiến tt đp và ca m hoàn tt.

Lisa, cô y tá trc, nói vi tôi:
-  Các bác sĩ rt ngc nhiên v sc chu đng và kh năng hi phc ca bnh nhân này. Nhiu người phi ch mt hoc hai tun sau mi thc hin ca m tiếp theo.
-  Cô có nghĩ là sau này nhà tôi s bình thường không?
-  Tôi nghĩ vy.

Tuy nhiên tôi vn chưa an tâm. Tôi tìm gp Daniel, bác sĩ chính ca ca m.
-  Thưa bác sĩ, phi mt bao lâu nhà tôi mi có th đi li được?
- Khong 6 tháng. My tháng đu đng gp đu gi quá 90 đ và hai chân không được chéo qua nhau.
-  Khi v nhà vic chăm sóc s như thế nào?
-  Chúng tôi s cho y tá và therapists đến tn nhà chăm sóc và theo dõi trong mt tháng, mi tun 3 ln. Tuy nhiên người nhà cn sp xếp đ chăm sóc bnh nhân hai bn trên hai bn. Nếu cn giúp đ, hãy gi chúng tôi.
-  Liu sau này nhà tôi có b t chân không?
-  Cái đó còn tùy vào s luyn tp ca bnh nhân.

Thôi thì bao lâu cũng được, vt v bao nhiêu cũng được, tn kém thế nào cũng được, min là Cúc Hoa có th tr li cuc sng bình thường, đi tiếp cùng tôi và các con trên quãng đường còn li.


2.
Cúc Hoa xut vin vào mt ngày cui đông. Nhng cơn bão tuyết đã đi qua, cây phong trước nhà đã bt đu đâm chi non, và khu vườn sau nhà đã có tiếng chim hót líu lo sau nhng ngày trn tuyết. Cúc Hoa tr v mái nhà xưbng xe lăn nhưng ming vn tươi cười. Tôi hiu tâm trng ca nàng.  đâu cũng không bng  nhà ca mình. Còn v được ti nhà là mng ri.


 
Còn về được tới nhà là mừng rồi (Ảnh: PCH)


Các con tôi,  Thiên Kim, Anh Kim, Quỳnh Anh,  ch Vân - mt người bn ca Cúc Hoa, và tôi lên lch chăm sóc Cúc Hoa, chia phiên nhau đế lúc nào cũng có người bên cnh giúp Cúc Hoa tp therapy và các sinh hot cá nhân.  Tôi đt chiếc sofa gn ch nm ca Cúc Hoa làm giường ng cho mình vào ban đêm đ tin vic chăm sóc.. Đó là khong thi gian tôi không phân bit ngày và đêm, khi nào cn thc thì c thc, khi nào mt quá thì ng thiếp đi.

Cúc Hoa ái ngi cho tôi và các con:
-  Em ân hn quá. Vì em mà anh và các con phi kh.
-  Em đng nghĩ vy.
-  Đã nhiu đêm anh mt ng. Anh có mt lm không?
- Đâu có sao. Có mt mt chút nhưng thm vào đâu so vi nhng kh s mà em đang phi gánh chu.
-  Nm mt ch em mi hiu hết giá tr ca đôi chân.
-  Vn đ là thi gian. Sáu tháng s trôi qua, ri em s đi li bình thường thôi mà.

Cúc Hoa dân Đà Lt nên quen ung cà phê vào bui sáng. Sáng nào Cúc Hoa cũng pha hai ly cà phê sa, mt cho tôi và mt cho nàng. Tr phi có bn bè, còn bình thường tôi ít khi ra quán vì ch thích cà phê do Cúc Hoa pha. Cám ơn nhng sáng êm đm. Khói cà phê quyn bên hiên nhà mình. Bây gi Cúc Hoa nm bnh tôi quên mt thói quen này, sáng ra cũng chng bun pha cà phê.

Cúc Hoa nói vi tôi:
-  Em đã quen vi mùi cà phê mi sáng my chc năm nay ri, bây gi vng nó thy nh quá. Em không ung được nhưng anh c pha mt ly cho anh đ em có th tìm li mùi cà phê.
-  Lu bu đ th chuyn ri cũng quên luôn. , mi sáng anh s làm như vy.

Đến cui tun, các con tôi t chc barbecue, mng m đã v nhà. Các em ca Cúc Hoa -Ánh và Trung, t Maryland cũng lái xe sang tham d. Mi người đu vui vì Cúc Hoa đã có th nhìn thy ánh sáng  cui đường hm.

Va lúc y, Nguyn Trng Khôi t Boston gi sang:
-  Tình hình sao ri? Cúc Hoa đã v ti nhà chưa?
-  V ri. C nhà đang ăn mng.
-  Ông nói gì l vy? Sao li ăn mng? Nghe nói nng lm mà.
- Đúng là nng. Mng là vì là vì ch b thương là ch có th cha tr được, còn đu óc thì vn bình thường.
-  Như vy thì cũng đáng mng tht. Đu tháng ti sang Virginia trin lãm tranh  tôi s ghé thăm.

Trước 1975, khi còn  Đà Lt, Cúc Hoa và tôi rt thân vi Phan Bá Chc và Hoàng Ngc Lĩnh. Bây gi  có lúc Lĩnh  Canada, có khi  Singapore, ri li tr v Vit Nam. Tháng trước t Canada Lĩnh sang  li vi chúng tôi my ngày, đã có mt ti hp mt đáng nh, và Lĩnh c khóc vì được sng li cái không khí m cúng ca thơ và nhc, ca tình bn thu nào. Đêm đó chúng tôi ung rượu chát, nghe Nguyn Trng Khôi, Nguyn Ngc Phong hát, nghe Đinh Cường, Nguyn Minh Nu đc thơ.

T Singapore Lĩnh gi sang, ging ht hong:
-  Lĩnh có nghe tin này,  và mong nó là cái tin không có tht. Có phi Cúc Hoa b đng xe không?
-  Đó là tin có tht Lĩnh ơi.
-  Mi tháng trước gp Cúc Hoa mà bây gi sao li thế này?
-  Hôm đó Cúc Hoa lái xe đi làm và không may tai nn đã xy ra.
-  Có biết nguyên nhân vì sao không?
-  Phi  ch report ca cnh sát mi biết được .
-  B thương có nng không.
-  Nói là nng cũng được, mà nh cũng được, nhưng nói chung mi vic s không đến ni nào.
-  Như vy là mng cho Cúc Hoa quá. Hàng tun Lĩnh s gi sang nói chuyn cho Cúc Hoa vui.

Thi gian  Virginia tôi may mn được gp g hai ha sĩ tài hoa Đinh Cường và Nguyn Trng Khôi. Duyên văn ngh đã giúp tôi có được mi thân tình vi nhng kỳ hoa d tho này. C hai đu có  đc đim chung là sng hết lòng vi ngh thut,  bn bè, và gia đình.  Đinh  Cường  người  nho nhã, hin hòa, ít nói. Nguyn Trng Khôi lch lãm, hào sng, và tháo vác. Nhìn nhng công trình ngh thut đ s ca h,  tôi thy mình nh bé li.

Riêng Nguyn Trng Khôi có mt kh năng rt đc bit, thuc vào loi hiếm có: anh có th viết nhc, t son hòa âm cho bn nhc đó, t hát như mt ca sĩ có đng cp, t  thu âm, và sau đó t làm thành đĩa CD hoc DVD.

Đu tháng tư,  Nguyn Trng Khôi t Boston mang tranh sang Virginia cùng các ha sĩ Đinh Cường và Trương Vũ t chc cuc trin lãm ch đ Awakening Spring ti Arlington Arts Gallery, sn dp hai anh ghé thăm Cúc Hoa.

Bước vào nhà, nhìn thy Cúc Hoa ngi trên xe lăn, anh Đinh Cường nói ngay:
-  My hôm ri tôi vn cu nguyn cho Cúc Hoa.

Còn Nguyn Trng Khôi ly t túi xách ra mt gói nh :
-  Quà cho Cúc Hoa.

Cúc Hoa và tôi không th tin vào mt mình. Đây là đĩa DVD bài hát GI EM, ĐÀ LT, Nguyn Ngc Phong hát, Nguyn Trng Khôi son hòa âm và thu âm, trên đĩa có in hình ca Cúc Hoa. Cúc Hoa xúc đng đến nghn ngào, còn tôi khó có th din t hết cm xúc ca mình lúc y. Tôi thy có si dây tình cm thiêng liêng ni tm lòng ca nhng người bn văn ngh li vi nhau.  T khi nghe tin Cúc Hoa b nn đến hôm nay ch mi có mười ngày, li bn rn vi vic chun b  cho cuc trin lãm, vy mà Nguyn Trng Khôi và Nguyn Ngc Phong làm xong bài hát đ tng Cúc Hoa.

Trước ngày Cúc Hoa b tai nn mt thòi gian ngn, Cúc Hoa và tôi cùng hàng triu người trên thế giói đã xúc đng v câu chuyn tình ca hai bn tr người  M Chris Medina và Juliana Ramos. Medina, 26 tui, sng  Chicago, đính hôn vi Ramos vào năm 2007, và l cưới d đnh s din ra hai năm sau. Trước ngày cưới hai tháng, Ramos   không may  b đng xe, chn thương s não, không còn nói được, chân tay gn như b lit, và tr thành mt người tàn phế sut đi, mi sinh hot ca bn thân phi cn đến s tr giúp ca người khác. Medina vn gi lòng chung thy vi v hôn thê, t nguyn làm người chăm sóc thường xuyên (a full-time caretaker) cho Ramos.

Nhng ngày Ramos nm bnh vin, Medina  viết ca khúc WHAT HAS BECOME OF ME tng cho Ramos, trong đó có nhng ý tưởng đy xúc cm: 'Tôi đang dành cho em tt c nhng gì tôi cn phi dành cho em… Trong gi phút đen ti nht ca cuc đi em, tôi s là ánh sáng cho em ( I’m giving you all I’ve got to give… In your darkest hour, I’ll be your light)".

Trường hp ca Cúc Hoa không bi đát như Ramos, nhưng câu chuyn ca Medina và Ramos nhc tôi phi làm mt cái gì đó nhiu hơn cho Cúc Hoa.

DVD GI EM, ĐÀ LT mà Nguyn Trng Khôi và Nguyn Ngc Phong thc hin là món quà  vô giá dành cho Cúc Hoa vì  Cúc Hoa vn rt coi trng các giá tr tinh thn.  Liên tiếp trong nhiu ngày, Cúc Hoa xem đi xem li DVD GI EM, ĐÀ LT. Món quà ca nhng người bn quí làm Cúc Hoa thay đi rt nhiu:  lên tinh thn và bt bi quan.

Tôi liên lc vi ch làm, xin ngh vacation mt tháng đ  nhà vi Cúc Hoa. Theo hướng dn ca các nhân viên therapists , tôi giúp Cúc Hoa tp therapy. Đưa chân lên, th chân xung, Trèo lên giường, xung khi giường. Nhy cò cò mt chân. Tp đi bng cái walker. Lê lết, mt nhoài, đn đau, toát m hôi, và c nước mt. B t chân hay không còn tùy  s luyn tp ca bnh nhân. Mt đi đã vượt qua bao khó khăn, ln này không th  b cuc.  Li  còn  gic mơ Đà Lt na. V  Đà  Lt  s đi b nhiu, đi đ tìm li nhng k nim mt thi, không đi được thì làm sao thc hin gic mơ Đà Lt? Nhìn nhng đau đn ca Cúc Hoa khi luyn tp, tôi thy quá ti nghip. Dù hết sc c gng  trong hơn bn tháng, Cúc Hoa vn chưa t đi được mà vn phi nh vào cái walker. Tôi không ng vic khôi phc nhng bước đi ca Cúc Hoa li khó khăn đến như vy. Thôi thì t an i, bác sĩ  nói phi mt sáu tháng mà.

Cho đến mt ngày đu tháng tám, c nhà chun b đ hai hôm na Thun t New Orleans sang chơi thì phép l đã xy ra. Bui sáng thc gic, Cúc Hoa xung khi giường, th đng lên và bước đi thì bng dưng đi được. Mt bước, ri hai bước, ri nhng bước tiếp theo, rt chm, nhưng không cn đến cái walker. Th đi lên cu thang thì cũng đi được. Qu là mt ngày đáng nh.  Cúc Hoa  đã tìm li nhng bước đi ca mình.Không biết đã đến lúc đi được, hay vì nim vui gp li người bn thân sau hơn ba mươi năm xa cách đã làm cho Cúc Hoa tăng thêm sc mnh. Có th là c hai.

Cô út Quỳnh Anh và tôi được giao nhim v ra phi trường Dulles  đón Thun. Máy bay đến đúng gi. Tôi d dàng nhn ra Thun trong đám đông hành khách vì Thun không thay đi bao nhiêu Vn đp và có phn tr hơn so vi tui tác.

Thun đi nhanh đến ch tôi:
-  Anh Hoàng phi không?
-  Trông Thun không khác hi xưa bao nhiêu.
-  Hơn ba mươi năm ri còn gì. Cúc Hoa đ chưa?
-  Đ nhiu ri. Gp Thun chc s đ hơn.

Gp li Thun là điu Cúc Hoa mơ ước trong nhiu năm . Nhng ngày Thu li là nhng ngày vui bt tn. Thôi thì nói đ th chuyn trên tri dưới đt.  Các con tôi, vn rt quí trng bn bè ca b m,  sp xếp công vic đ vui vi Thun, làm các món ăn  Vit Nam  đãi Thun, đưa Thun đi thăm nhng nơi cn viếng thăm như Th Đô Washington, DC và Khu Thương Mi Eden ca người Vit Nam  Virginia.

S có mt ca Thun làm Cúc Hoa mnh m hn lên, bước chân nhanh hơn, và tác đng khá mnh đến tinh thn ca Cúc Hoa. Sau ngày chia tay vi Thun, Cúc Hoa siêng năng luyn tp , bước đi tiến b thy rõ.


3.

Tai nn xy ra vào cui mùa đông. Bây gi là đu thu. Nhng hàng cây hai bên đường bt đu ngã sang màu vàng. Nhit đ du dn. Cúc Hoa đã có th đi li gn như bình thường.

-  Anh ơi. Ti nay anh đi b vi em nghe.
-  Em mun đi b ngoài tri?
 , đi b ngoài tri. Mùa thu ri mà.

Mùa thu ri mà. Mùa thu năm y bên thm lá bay. Bàn tay nm cht bàn tay. Dìu nhau qua nhng tháng ngày gian nan. Chúng tôi chm chm đi  bên nhau dc theo nhng con đường quanh khu nhà chúng tôi đang . Đây là ln đu tiên k t cái ngày đnh mnh y Cúc Hoa có th đi b ngoài tri trên mt đon đường khá xa. Nhà chúng tôi  đường Nga Ô và đêm nay Cúc Hoa đã có th đi b đến tn h Thch Tho.

-  Em như va sng li. Bao gi mình đi Đà Lt h anh?
-  Ba tháng na thì mình s đi.
-  Anh biết em mơ gì không?
-  Mơ gì?
-  Khi va đến Đà Lt, mình kiếm mt chiếc xe chy v đường Hai Bà Trưng đ em nhìn căn nhà nơi em sinh ra và ln lên.
-  Sau đó?

Đường Ngựa Ô (Black Horse), Centreville, Virginia (Ảnh: PCH)


- Sau đó  đến đường Bùi Th Xuân, ngang qua ch ca quán Lc Huyn Cm ngày xưa, nơi đã đưa anh đến vi cuc đi em.
-  Tiếp theo?
-  Vào cà phê Tùng, anh ung mt ly cà phê đen, em ung mt ly đá chanh.
-  Xong ri đi đâu?
-  Xung ch Cu Ông Đo, ghé Thy T ung thêm mt cái gì đó. Có th anh ung mt ly rượu mnh, còn em s ung mt ly cà phê sa.
-  Ri thì đi đâu na?
-  Ri thì đi đâu cũng được, min là Đà Lt.

Tri đông bc đêm nay đp l lùng, và bên tôi Cúc Hoa đang mơ cùng tôi gic mơ Đà Lt.

Phạm Cao Hoàng
October 2011

Ghi chú: tên các nhân vật trong truyện là tên thật
  



















































































































T H E   E N D



Ca khúc 
Phạm Cao Hoàng
 Tiếng hát
 NGUYỄN NGỌC PHONG
Y o u T u b e



Xem phần 2 của câu chuyện này:



Trở về Blog PCH